thơ về nỗi buồn giấu kín

Thơ Về Nỗi Rầu Giấu Kín ❤️️ Không tường Bày Tỏ Cùng Ai ✅ Chia Sẻ Cho quý khách hàng Đọc Tuyển Tập Những Bài Thơ Về Nỗi Rầu Cô Đơn Giấu Kín Hay Nhất.

Cuộc sinh sống muôn hình vạn trạng, vì vậy ko thể tách ngoài những khi não nuột, buồn ngán. Nếu chúng ta đang dần nhập hiện tượng với nỗi phiền ko biết share nằm trong ai thì hãy tham khảo ngay lập tức những Những Bài Thơ Về Nỗi Rầu Giấu Kín Hay Nhất tại đây nhằm cảm nhận thấy được đồng bộ nhé!

Bạn đang xem: thơ về nỗi buồn giấu kín

Nỗi buồn lấp liếm kín
Tác giả: Vũ Thanh Hoa

Hãy tạm dừng, Tình yêu thương ơi ngừng lại
Chỉ coi nhau qua chuyện khóe đôi mắt môi cười
Xin lưu giữ mãi một ít gì e ngại
Đến sát nhau quyết định nói…rồi thôi

Xin chớ trình bày những gì tao đang được hiểu
Để lòng ai vẫn mãi mãi nghi ngại ngờ
Để vắng ngắt nhau thả nhập hồn cất cánh bổng
Bóng dáng vẻ nào là vẫn thông thường đợi nhập mơ…

Đã thốt rời khỏi tức là qua chuyện chương cuối
Nào với không giống chi trăm vạn cuộc tình
Hãy lưu giữ kín một nỗi phiền vời vợi
Cứ ngập ngừng, cứ quyết định trình bày, rồi thôi…

Có những nỗi phiền ẩn lấp liếm riêng biệt ta
Tác giả: Phú Sĩ

Có những nỗi phiền chỉ rất có thể lấp liếm đi
Có những suy nghĩ chẳng dễ dàng gì bày tỏ
Có những nỗi nhức ko khi nào xoa dịu
Những phút yếu ớt lòng không hiểu biết nhiều được kể từ đâu

Có những mon ngày lạc bước với chông chênh
Muốn tựa bờ vai mông mênh nhường nhịn quá khó
Một lời nói sẻ phân chia thiệt lòng ai quăng quật ngỏ
Hoài niệm tràn về chứa chấp lấp liếm mãi niềm riêng

Có nên vô thông thường là bến đợi hữu duyên
Con đàng trải qua chuyện ưu tư nhập hạnh phúc
Nụ mỉm cười nở hoa lép vế điều thương tổn
Người lại đứng lên đối lập với cuộc đời

Nếu với cùng 1 ngày mệt rũ rời khi chiều rơi
Bạn hãy tin cẩn rằng niềm tin cẩn đang được đón đợi
Hãy lái phi thuyền trải qua cơn sóng mới
Giông tố qua chuyện lên đường khung trời tiếp tục rạng ngời

Cảm ơn cuộc sống tô vẽ những sắc màu
Hạnh phúc bình yên tĩnh vẫn ngọt ngào và lắng đọng phía trước…

Buồn Ơi…
Tác giả: Quách Tỉnh

Đời buồn ai chào bán tôi mua sắm,
Mang về tôi chứa chấp muối bột dưa ăn dần dần,
Nếu ai nhưng mà với giành phần,
Thì tôi cũng chẳng ngần ngại gì đâu.

Cuộc đời trăm vạn bãi bể nương dâu,
Niềm phấn chấn chẳng với u sầu ngàn năm,
Đêm ni tôi với ánh trăng,
Bạn nằm trong ly rượu căn vặn rằng người đâu.

Đã qua chuyện không còn một nhịp cầu,
Sầu dưng lặng lẽ rầu rầu người lên đường,
Yêu người đâu với xá gì,
Mà sao đành đoạn… Để tôi 1 mình.

Tôi đang được khóc
Tác giả: Sưu tầm

Tôi đang được khóc khi cuộc tình lỡ vội vàng,
Chia hai đường giờ từng đứa một điểm.
Chẳng còn ai ai hiểu lấy được lòng tôi,
Ai ở kề bên trình bày những lời nói mật ngọt.

Tôi đang được khóc trong cả tối nhiều năm sửng nóng bức,
Khóc 1 mình cho tới vơi hạn chế sầu nhức.
Tôi đang được khóc khóc cho tới nguyệt lão tình đầu,
Khóc nhiều lắm khóc lẫn nhau toàn bộ.

Đêm khuya buồn tôi trách cứ bản thân khờ quá,
Để giờ đây xa vời kỳ lạ vùng nhân gian ngoan,
Tình yêu thương tôi hợp lý và phải chăng quá nghèo khổ nàn,
Hay vì sao nhưng mà tình tan hẻo lánh.

Trời giông tố mưa nhiều rồi tiếp tục lụt,
Nước đôi mắt rơi liệu với ướt sũng cõi lòng,
Mưa nước đôi mắt rồi tiếp tục chảy trở nên sông,
Thành kênh suối trở nên những dòng sản phẩm mi lệ.

Đời đơn độc hợp lý và phải chăng buồn như vậy,
Hay bên trên vì như thế bản thân ko thể cùng nhau,
Nếu dường như không thể cộng đồng một cái đầu,
Thì tôi van nài chớ vì như thế nhau nhưng mà khóc …

Cơn mưa chiều
Tác giả: Trà Bình

Ngày ấy giờ đây biết dò la đâu?
Chợt buồn thương ghi nhớ thuở ban đầu
Áo Trắng cùng nhau giờ tan lớp
Phượng hồng nô giỡn chú ve sầu con

Có nên trận mưa chiều bất chợt
Làm ướt sũng mi cô bé nhỏ dỗi hờn
Chàng thư sinh quan ngại không đủ can đảm nói
Làm thơ tình lấp liếm kín nhập tim.

Cà phê đem
Tác giả: Lê Khánh

Chỉ 1 mình lạc lõng đằm thắm mùng đêm
Nhớ về em người vô tình hờ hững!
Cà phê đen thui như giọt sầu chứa chấp đựng
Uống cho tới vơi lửng lơ những tối buồn..!

Đêm dài
Tác giả: Võ Ngọc Cẩn

Đêm thao thức tối dài như vô tận
Đêm suy tư tối trăn trở niềm riêng
Mượn vần thơ gieo con cái chữ ưu phiền
Gửi ai đó những triền miên nhung nhớ
Ai có nhớ chuyện chúng mình một thuở
Trong vòng tay ngộp thở những nụ hôn
Những si ham mê cùng khao khát ngập hồn
Bao ước nguyện ngày tao cộng đồng lối mộng
Nhưng tất cả giờ chỉ là ảo vọng
Người phương nầy coi ngóng kẻ phương kia
Yêu thật nhiều tuy nhiên rồi cũng cách chia
Đêm tổn thất ngủ tao nằm nghe… tim khóc
Tiếng lá rơi đằm thắm tối nghe thô khốc
Tiếng thời hạn lộc cộc vọng mặt mũi tai
Giữa tối ngôi trường đâu biết trình bày nằm trong ai
Ôm đắng cay u hoài mặt mũi cái bóng

Tặng thêm thắt fan hâm mộ chùm ❤️️Thơ Rầu Cho Số Phận Con Người ❤️️45+ Bài Thơ Tủi Thân

Chùm Thơ Về Nỗi Rầu Giấu Kín đa phần Cảm Xúc

Khi gặp gỡ chuyện buồn hoặc với tâm sự thì người tao thông thường tìm tới những điều tương đương, chính vì vậy Chùm Thơ Về Nỗi Rầu Giấu Kín đa phần Cảm Xúc bên dưới đó là một ví dụ điển hình nổi bật cho tới những nhiều người đang cần thiết dò la tìm tòi sự đồng bộ.

Nỗi Lòng
Tác giả: Vi Vi

Cũng với nỗi lòng trải ko ra
Tháng ngày ông chồng hóa học xa vời xót xa
Phơi sương soi nguyệt tình vô ngã
Cánh hoa yêu thương vỡ đằm thắm lòng tao.

Một cảnh chim bao một cõi đời
Buồn ai khéo tạc nợ tình rơi
Vầng trăng kết nằm mê tối hoang toàng dại
Soi mộ trần ai khóc kiếp người.

Tạo hóa bày rời khỏi những nỗi lòng
Sân si vay mượn ngậm sầu đong
Mở đôi mắt sinh ra đà chuốc lấy
Sông Tương nước đục chảy lòng vòng.

Trăm năm ai dễ dàng bước đi qua
Hứng giọt lệ tình tóc bạc pha
Trả từng phân tử nợ từng phân tử nợ
Thấm nỗi lòng nhức tao với ta!

Cô đơn
Tác giả: Vũ Thắm

Đơn chống quạnh quẽ 1 mình em
Gió phảng phất mặt mũi sông lệ ướt sũng mèm
Rót chén trà thơm sực hồn vẫn đợi
Trao miền cảnh cũ dạ hoài tối.

Âm thì thầm tủi lệ bờ mi nhớ
Lặng lẽ hờn tâm mái đầu thèm
Khắc khoải vì như thế sao người lỡ hẹn
Đơn chống quạnh quẽ 1 mình em.

Ngày ko nhau
Tác giả: Chưa rõ

Đường xưa hoa nở thiệt nhiều
Bóng anh ko thấy buồn hiu hắt buồn
Thẫn thờ nước đôi mắt chợt tuôn
Thầm rơi từng giọt lách luồn lá hoa.

Nhìn theo đuổi cái bóng nhạt nhẽo nhòa
Duyên xưa trốn chạy…tình xa vời tổn thất rồi
Một bản thân đầy đủ kiếp đơn côi
Từng tối tương khắc khoải bổi hổi ngơ ngẩn.

Trách cho tới cơn dông tố hững hờ
Bỏ mây ngóng đợi…bơ vơ chạnh lòng
Còn gì đâu nữa nhưng mà mong
Đò chiều quăng quật bến quên dòng sản phẩm sông thâm thúy.

Năm canh thức Trắng gọi sầu
Hồng nhan phận bạc đớn nhức trong cả đời
Đau lòng lắm chúng ta tình ơi
Nhớ thương đứng đợi nghẹn lời…xót xa vời.

Mưa chiều
Tác giả: SươngSương

Mưa chiều lặng lẽ rơi nhanh
Đầu nhộn nhịp giá chỉ rét ko anh giá tiền lùng
Chốn này mưa dông tố bão bùng
Lá rơi tan tác như cộng đồng nỗi niềm

Nỗi buồn lấp liếm kín nhập tim
Làm sao quên được cánh chim phiêu bồng
Chiều về nỗi ghi nhớ mênh mông
Nghe nhập se giá tiền hóng coi một người

Cuối trời bao nhiêu Trắng ngừng trôi
Vẳng nhập giờ dông tố bao lời nói thiết tha
Tình xưa giờ đang được phôi pha
Người xưa giờ đang được quên tao tổn thất rồi

Mưa ơi ! van nài hãy ngừng rơi !

Lỗi nhịp tình thơ
Tác giả: Võ Quang Hân

Bao ngày dạ luyến nguyệt lão tình thơ
Giấu kín sầu riêng biệt cho tới ngu khờ
Vẫn biết phương này nhị lối mộng
Luôn dò la vùng ấy một niềm mơ
Ai thèm nhằm ý nhưng mà hy vọng gặp
Họ thiết quan hoài dẫu đợi chờ
Chẳng rõ rệt lòng phía trên người thấu hiểu
Mi buồn ngấn lệ mãi trơ trẽn.

Tiếng mưa đêm
Tác giả: Huệ Hương

Nửa tối chợt thấy mưa về
Trái tim thổn thức tứ phía bơ vơ
Lắng tai tích tắc đồng hồ
Bởi duyên lỡ phận niềm mơ ước cũng nhòa.
Non hồng búp nở trở nên hoa
Mưa buồn rải rác rến lòng tao cũng sầu
Đèn lù mù đứng đằm thắm tối thâu
Muốn huyênh hoang tương đối giá buốt, sắc color là phía trên.
Lẩn nhập ký ức mon ngày
Tình đầu đang được bao nhiêu vơi ăm ắp ghi nhớ thương
Buốt lòng, mưa dông tố buông tha hương
Mong manh khuông cửa ngõ thương nhớ ai hoài.

Mưa đêm
Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Mưa tối ướt sũng vần thơ
Bóng em thấp thông thoáng nhập mơ tưởng ngàng
Lỡ buôn bản một nguyệt lão tình thơ
Bơ vơ lạc bước nhằm giờ ghi nhớ thương
Vấn vương vãi reo rắc phân tử sầu
Ngày xưa tao lỡ gặp gỡ nhau thực hiện gì
Mưa tối rơi mãi thực hiện chi
Cho trăng ko tỏ lối đi ngày nào
Ngày xưa vào một trong những tối trăng
Mình nằm trong thề nguyền hứa hẹn là rằng lên đôi
Bây giờ sót lại bản thân tôi
Trăng cơ cũng trốn lên đường rồi trăng ơi
Đời em là một trong những đóa hồng
Còn tôi số kiếp bềnh bồng mây trôi
Giờ thôi chẳng ước mơ gì
Mặc mưa hoặc nắng và nóng tôi lên đường 1 mình.

Trọn cỗ những dòng sản phẩm 🍃Thơ Rầu Cuộc Sống🍃 tâm lý nhất

Thơ Về Nỗi Rầu Giấu Kín đa phần Tâm Trạng

Tuyển tập luyện list những bài xích Thơ Về Nỗi Rầu Giấu Kín đa phần Tâm Trạng vừa mới được Thohay.vn thuế tầm tiên tiến nhất.

Khóc một mình
Tác giả: Phạm Tâm An

Khóc đi! Khóc 1 mình thôi,
Để cùng với nước đôi mắt cuốn trôi muộn phiền
Trải bao sóng dông tố, hòn đảo điên
Xót xa vời nhức vỡ cả miền linh tính.

Khóc lên đường, hãy khóc một mình
Để cho tới thảnh thơi. nín thinh theo đuổi về
Biết hồn còn chút u mê
Trần gian ngoan bụi bờ bộn bề rủi may.

Khóc tiếp cận nhẹ nhàng lòng này
Đã là số kiếp – đắng cay ai lường?
Cuộc đời muôn nỗi đoạn trường
Trời cao, khu đất rộng… đâu đàng cỏ hoa?

Thương bản thân, nghĩ về nỗi can qua
Biết buồn rồi tiếp tục nhạt nhẽo nhòa dần dần thôi
Hôm ni khóc 1 mình rồi
Để mai mỉm cười với quý khách xung quanh tao.

Khóc lên đường, hãy khóc đậm mà
Ngày mai tiếp tục thấy đời là vùng phấn chấn.

Đời tôi
Tác giả: Chưa rõ

Đời tôi sương dông tố phong trần
Đi dò la manh áo miếng ăn qua chuyện ngày
Xa quê bao nhiêu chục năm dài
Nỗi buồn cứ mãi u hoài người ơi!

Làm sao viết lách được trở nên lời
Thoáng qua chuyện nhưng mà đang được nửa đời gian ngoan nan
Nghĩ nhưng mà tím ruột héo gan
Tim nhức như vậy đâm ngàn mũi dao.

Bao phen nức nở nghẹn ngào
Nhớ phụ thân ghi nhớ u còn bao khó nhọc nhằn
Gia đình nhiều nỗi khó khăn khăn
Thân trai gánh Chịu bao nhiêu phen được vui?

Dòng đời chảy ngược trôi xuôi
Tìm gì ở vùng ngùi ngùi lặng câm
Đêm ni tối nữa âm thầm
Thịt domain authority hằng những… vết xăm cuộc sống.

Một mình
Tác giả: Hạnh Ngọc

Đêm đang được khuya sao tao còn thao thức
Gió từng đợt thổi giá tiền tê tái lòng
Nhớ thương ai tối nhiều năm tao ko ngủ
Để lòng buồn trằn trọc trong cả năm canh.

Ta thức dậy 1 mình rời khỏi Sảnh đứng
Nhìn ánh trăng vằng vặc sáng sủa nhập đêm
Trăng niềm hạnh phúc tuy nhiên trăng còn thức
Vẫn với sao lấp lánh lung linh đứng cạnh bản thân.

Người ơi hỡi bảo rằng yêu thương em lắm
Vậy nhưng mà em vẫn trống trải vắng ngắt giá tiền lùng
Đêm lạc lối đơn độc em giá tiền lắm
Mong vòng đeo tay êm ấm cho tới mặt mũi đời.

Đêm ko ngủ tối bỗng nhiên nhiều năm vô tận
Có 1 mình mới nhất thấy ghi nhớ hy vọng ai
Cho tao gửi chút tình cho tới trăng nhé
Đến mặt mũi người tao thương ghi nhớ tối ni.

Mưa chiều
Tác giả: Thuongbuon

Thương em thương lắm người ơi
Nhưng vì như thế anh mãi cuộc sống buông tha phương
Anh buồn thao thức tối trường
Nghe mưa rơi giá tiền nhưng mà thương chúng ta tình

Giờ em thui thủi một mình
Nỗi buồn lấp liếm kín nhập tim đợi chờ
Mong anh cho dù chỉ tình thơ
Tâm tư tiếp tục không còn trơ trẽn lạc loài

Mái giành loáng thoáng mưa rơi
Nghe như nhập dông tố lời nói người năm xưa
“Thương anh đôi mắt lệ em nhòa”
Nhưng vì như thế thực trạng anh ko tiện về

Xin em lưu giữ đầy đủ tình quê…..

Đêm buồn phố thị
Tác giả: Đỗ Hải

Đêm buồn phố thị ánh sáng của đèn xa
Màn sương bao phủ lấp ánh trăng ngà
Phố vắng ngắt tối khuya ko người lạ
Đêm buồn phố thị … Chỉ bản thân tao.
Ngồi buồn nhìn ngắm vùng phồn hoa
Màn tối buông xuống cái hiên nhà
Trái tim… Cô đơn hy vọng người kỳ lạ Cô đơn
Có lẽ… Chỉ bản thân tao …với tao.

Buồn vẫn buồn
Tác giả: Nguyễn Trọng Hải

Nỗi buồn cố lấp liếm chôn sâu
Xoá lên đường ký ức đau buồn một thời
Nhưng lòng trĩu nặng người ơi
Nữa tối tỉnh sầu khơi tìm tới.
Nỗi lòng băng giá chỉ tái mét tê
Càng nghĩ về càng thấy thừa thãi thương đau
Cố dìm cho tới hạn chế nỗi sầu
Nhưng nào là dành được, lấp liếm đâu nỗi phiền.

Mưa nửa đêm
Tác giả: Thanh Trần

Nửa tối trăng khuyết u buồn
Vì trời bỗng nhiên ụp mưa tuôn bất ngờ
Mây trôi tầm vóc thẫn thờ
Sao hôm lạc lõng trơ trẽn đằm thắm trời
Mong cho tới mau tạnh mưa ơi
Giữa khuya từng giọt tơi tả héo sầu
Gió trả mây thổi về đâu
Để mây đơn lẻ tối thâu óc nề
Giờ phía trên lẻ bóng lên đường về
Người tao niềm hạnh phúc sát kề mặt mũi ai
Vẫn nghe thổn thức mặt mũi tai
Em về mặt mũi ấy…ngày mai anh à
Trong tối mơ ánh trăng ngà
Cũng là ngày đó…em xa vời anh rồi.

Lắng ứ đọng nằm trong chùm 🌱Thơ Về Nước Mắt Hay 🌱 Chùm Thơ Rầu Đẫm Nước Mắt

Tập Thơ Về Nỗi Rầu Giấu Kín Chọn Lọc

Cuộc sinh sống ko khi nào là đơn giản, nụ cười thì không nhiều nhưng mà nỗi phiền thì vô kể. Tập Thơ Về Nỗi Rầu Giấu Kín Chọn Lọc đang được thể hiện tại rõ rệt điều này.

Có những nỗi buồn… ko biết tỏ nằm trong ai
Tác giả: Chưa rõ

Có những nỗi phiền ko biết kể nằm trong ai,
Đành lưu giữ trong tim hóng thời hạn vùi lấp,
Cuộc sinh sống ngoài cơ thường ngày đều tấp nập,
Người mỉm cười thiệt nhiều chưa phải đang được là phấn chấn.

Có một  loại tình thương đang được kể từ lâu ngủ vùi,
Có những góc khuất nhập tim ngại người tao bắt gặp,
Dù sinh sống hồn nhiên lấy nụ mỉm cười che chắn,
Nhưng tối về… tự nhiên lại đơn độc..!

Càng cứng cáp càng lặng ngắt nhiều hơn nữa,
Ngại ngùng, lăn tăn hoặc nhiều sầu nhiều cảm,
Khung cảnh chiều thu càng thêm thắt buồn âm u,
Nhạc Trịnh vang lên… khẽ chạm trái ngược tim bản thân..!

Nếu một ngày bỗng nhiên tấn công thiếu tin tưởng,
Đi sai đàng, liệu ai là kẻ níu bản thân ở lại,
Những hình mẫu sờ tay rồi phân chia xa vời mãi mãi,
Người qua chuyện người… buồn ứ đọng mãi điểm phía trên..!

Có những nỗi buồn… ko biết tỏ nằm trong ai..!

Đêm mưa buồn
Tác giả: Violet Hoa

Ở nhập này trời cũng chợt ụp mưa
Nghe ngoài hiên cơn dông tố đùa khóm lá
Mưa tối ni sao mưa buồn cho tới lạ
Từng giọt rơi nghiêng ngả cho tới nao lòng
Đêm mưa buồn ai với ghi nhớ ai không?
Em ghi nhớ hoài nguyệt lão tình nồng thuở trước
Đêm trăng vàng trao nhau lời nói hứa hẹn ước
Hứa đầy đủ đời tao sánh bước mặt mũi nhau…
Nhưng ngờ đâu tao lại nên xa vời nhau
Trong lòng em mãi đượm color thương nhớ
Hình bóng anh bao mon ngày ở đợ
Trong tim này dáng vẻ cơ em mang
Mưa giá tiền thêm thắt bao thương ghi nhớ võ vàng
Từng giọt châu cứ xếp sản phẩm tuôn mãi
Một ngày cơ tiếp tục đem anh trở lại
Ta cùng với nhau ôm ấp mãi duyên đầu.

Muộn
Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng

Xem thêm: xổ số miền nam chủ nhật

Cũng đành xa vời cuộc tình xa
Dòng sông hoài niệm chảy khuất mình
Còn gì đằm thắm vùng phù vinh
Một miền mây Trắng chở tình cất cánh lên đường.

Nắng chiều mỏng manh cánh tường vi,
Cho se Fe một nỗi gì phôi trộn,
Em về tun hút nẻo xa vời,
Ta về sông vắng ngắt chảy khuất buồn.

Cớ sao ko quay về nguồn
Cho tình miên viễn cho tới hồn vẹn toàn sơ
Muộn rồi! héo cả giấc mơ
Vầng trăng đang được khuyết nỗi hóng nhập nhau…

Anh mong muốn nói
Tác giả: Dvo23175

Anh mong muốn trình bày những điều anh cần thiết nói
Đã lặng lẽ lấp liếm kín mãi nhập tim
Yêu những gì đời đang được ban tặng
Em với biết anh trình bày gì ko em ???

Buồn
Tác giả: Đỗ Mỹ Loan

Đem buồn lấp liếm kín nhập thơ
Mặc cho tới con cái chữ ngơ ngẩn nỗi niềm
Long lanh khóe đôi mắt lệ viền
Mùa thu một vừa hai phải bị tiêu diệt đằm thắm miền yêu thương thương
Sầu giăng từng sợi tơ vương
Rưng rưng chợt ghi nhớ thiên đàng đang được xa

Nhớ quê!
Tác giả: Hoàng Hoa

Nhớ quê!
Từ lên đường lấp liếm kín những câu cười
Mai kiểu mẫu nọ cơ lặng lặng xuôi
Nhớ nước dòng sản phẩm Hương mộng mơ chảy
Hoài mây đỉnh Ngự ngơ ngẩn trôi
Người lên đường lặng lẽ sương lù mù bóng
Kẻ ở coi vời rượu ngấm môi
Người hỡi, ai về, tao nhắn lại
Nhớ, muôn trùng nhớ! Huế thương ơi!…

Cô phụ & trận mưa đêm
Tác giả: Bành Thị Nòi

Mưa về phủ niềm mơ ước hoang
Thương lòng cô phụ tưởng ngàng vì như thế duyên
Thả rơi một ít ưu phiền
Hòa trôi theo đuổi bọt mặt mũi miền cuồng phong.
Mưa trôi buông một cõi lòng
Cùng cơn ham mê hoặc giấc nồng vỡ tan
Bỗng tụt xuống ngấn lệ căng tràn
Tình du viễn xứ trăm ngàn rủi may.
Ghì lòng ôm nỗi đắng cay
Làn môi chợt ướt sũng đằm thắm ngày nắng và nóng thu
Lẽ đời thỏa trí nằm mê du
Qua bao bể cực sầu tư 1 mình.
Bao giờ thôi không còn nhục vinh
Cho tâm thảnh thơi. bóng hình buông khơi
Để phấn chấn với niềm mơ ước đời
Làn mưa tối vắng ngắt cũng tách xa vời lên đường.

Đừng bỏ qua những lời nói thơ thâm thúy lắng của chùm 🌸 Thơ Mùa Thu Buồn 🌸 Ngoài Thơ Về Nỗi Rầu Giấu Kín

Thơ Về Nỗi Rầu Cô Đơn Tâm Trạng Một Mình

Lắng ứ đọng xúc cảm cùng theo với những dòng sản phẩm Thơ Về Nỗi Rầu Cô Đơn Tâm Trạng Một Mình ngay lập tức tại đây.

Muộn màng
Tác giả: Chưa rõ

Tôi đơn lẻ đằm thắm vòng đời xoay gửi,
Như con cái tàu đằm thắm bão hải dương ngàn khơi,
Bao nhiêu năm tao gọi cơ “cuộc đời”,
Sao trôi nổi mãi hoài câu thương hận.

Tình yêu thương bị tiêu diệt hoặc kiếp người long đong,
Tôi lạc loại số phận kẻ vô duyên,
Ðêm hằng tối chôn lấp liếm nỗi phiền muộn,
Khi đắng cay ngút ngàn như sương giá tiền.

Trong cõi ghi nhớ loà lù mù tôi hiu quạnh
Giữa kiếp người… xấu số vẫn chính là tôi,
Ðã vì như thế em, tôi tổn thất cả một đời
Nay yêu thương nhằm đợi ngày sầu… vĩnh biệt.

Em yêu thương hỡi với khi nào em biết
Phút động lòng em tiếp tục thấy tiếc thương
Khi chủ yếu em lạc lối, chẳng cộng đồng đường
Xa nhau nhằm làm thịt người thương không có tội …

Có những đêm
Tác giả: Linh Lê Hoàng

Có những tối buồn ngồi coi ánh trăng thanh
Viết vội vàng vần thơ gửi về anh phương đó
Không biết giờ đây người đang khiến gì nữa
Có ghi nhớ cho tới bản thân như đang được hứa hay là không ?

Có những tối buồn coi khoảng tầm trống trải mênh mông
Le lói nhập tim võ vàng câu thương nhớ
Da diết tấm lòng Fe se hồn rười rượi
Kỷ niệm tìm tới xung quanh tương đối thở đâu đây

Đếm khúc tơ lòng theo đuổi cánh quạt lắt lay
Ngân mãi cung thương gạ mon ngày xa vời vắng
Thăm thẳm loà khơi nhằm khối sầu hóa học nặng
Xây bến tương giao phó mặt mũi thềm vắng ngắt canh tàn

Có những tối buồn nghe giờ dế thở than
Nắm đôi tay khẽ khàng xoa từng ngón
Chạm vết thời hạn đang được chai sờn nhoáng thoáng
Cố lấp liếm ngậm ngùi sau hai con mắt in sâu !

Treo Không Lời Ngỏ
Tác giả: Chưa rõ

Khói sương giăng… lù mù theo đuổi bóng ngả
Như tao chừ tóc đang được phen phai
Tâm tư lưu vết ưu hoài
Nhìn theo đuổi cánh nhạn lạc loại khúc đua.

Trăng cao chuốc sầu bi vàng úa
Đỉnh cuộc sống buồn tựa lá rơi
Bài thơ viết lách chẳng trở nên lời
Câu kể từ nhạt nhẽo nhẽo sao vơi lấy được lòng.

Thôi xếp bút… treo ko lời nói ngỏ
Đôi thế hệ vò võ riêng biệt mang
Ngược dò la quá khứ… tương đối tàn
Canh khuya ai điểm… sầu lan kiếp người.

Đời buồn
Tác giả: Chưa rõ

Cuộc sinh sống ơi sao trôi lặng lẽ
Để ngày nhiều năm biết tiếp tục về đâu
Không sau này, cuộc sống thường ngày một màu
Toàn phiền lòng và nỗi nhức hóa học chứa chấp.

Có nên chăng… cuộc sống thường ngày ko phép tắc màu
Không chia sẻ và không có bất kì ai hiểu thấu?
Bao trở ngại vất vả 1 mình gánh chịu
Mọi phiền lòng, gian ngoan truân bên trên phần đường đang được qua chuyện.

Cuộc sinh sống buồn cứ lặng lẽ trôi qua
Và bao khổ đau xót xa vời một mình
Cũng là một trong những kiếp người
Sao long đong vùng hải dương đời xa vời xôi.

Cuộc đời như làn nước trôi
Luôn vẫn tiếp nối nhưng mà thôi hỡi đời!

Nụ mỉm cười ko vui
Tác giả: Yêu Thoáng Qua

Miệng thì mỉm cười trình bày huyên thuyên
Lòng cơ lấp liếm kín khoảng tầm riêng biệt nỗi sầu
Ai thực hiện nhỏ giọt mưa ngâu
Để em đắng cay tim nhàu lắng sâu
Cái thời ngay lập tức ngu qua chuyện mau
Giờ phía trên sót lại nỗi nhức in hằn
Ai người dân có hiểu tao chăng
Sao tình như sóng cuộn văng xa vời bờ
Gượng mỉm cười lấp liếm nỗi bơ vơ
Để không có bất kì ai thấy tim khờ vỡ tan
Miệng mỉm cười trĩu nặng sầu mang
Niềm phấn chấn thuở nọ tan tan tổn thất rồi
Cười nhằm quên không còn chuyện đời
Đắng cay khổ đau buông trôi mon ngày.

Nỗi buồn ngày xưa
Tác giả: Sơn Ca

Ta ngồi gác nhỏ nghe mưa
Nỗi buồn lấp liếm kín rất lâu rồi bỗng nhiên về.
Một thời thơ ngu ngô nghê
Để thời điểm hôm nay nên não nuột niềm tây.

Em ghi nhớ anh
Tác giả: Nguyễn Thùy Dương

Hoàng hít xuống khuông trời lặng đìu hiu
Em ghi nhớ anh thẩn thơ đằm thắm chiều tàn
Con phố buồn em lẻ bóng bác sĩ thang
Càng cố quên sao lòng càng nhung ghi nhớ.
Em ghi nhớ anh hễ cào nhập nhịp thở
Hỡi người thương giờ anh ở điểm đâu
Em nghịch ngợm vơi đứng đằm thắm vạn nẻo sầu
Yêu đơn phương bao tối thâu trằn trọc.
Em ghi nhớ anh… rất nhiều lần em nhảy khóc
Tự căn vặn lòng sao quá ngốc yêu thương anh
Đơn phương chi cho tới tim vỡ tan tành
Còn đâu nằm mê một ngày trở nên lứa đôi.
Em ghi nhớ anh… tái tê đằm thắm chiều mưa
Không thể quên kỉ niệm xưa bản thân có
Mưa tí tách nghẹn ngào hai con mắt đỏ
Lệ cay xè nhung ghi nhớ cơ ko nguôi.
Em ghi nhớ anh nhập lặng lẽ ngậm ngùi
Lê bước buồn thui thủi đằm thắm trời Đông
Yêu đơn phương nghe tan nhừ cõi lòng
Dù đớn nhức tuy nhiên tình là mãi mãi.
Em ghi nhớ anh với bao ngày trống trải trả
Nhớ những dòng sản phẩm lời nhắn ấy từng ngày
Dù tao mãi chẳng với duyên gặp gỡ lại
Vẫn nguyện cầu anh điểm ấy bình an.

Mời chúng ta đón xem thêm những bài🌱 Thơ Rầu Mùa Đông 🌱 Cạnh Cạnh Thơ Về Nỗi Rầu Giấu Kín

Chùm Thơ Về Nỗi Rầu Không tường Bày Tỏ Cùng Ai Hay Đặc Sắc

Tặng fan hâm mộ của Thohay.vn Chùm Thơ Về Nỗi Rầu Không tường Bày Tỏ Cùng Ai Hay Đặc Sắc.

Ngay thời điểm hiện tại tôi thấy lẻ loi
Tác giả: Tùng Trần

Ngay thời điểm hiện tại tôi cảm nhận thấy lẻ loi
Cần với cùng 1 người quan hoài rồi thăm hỏi hỏi
Để vơi lên đường chút đơn độc hờn tủi
Cùng những lời nói yên ủi thế nhưng mà thôi.

Được giá buốt lòng như tia nắng và nóng nhỏ nhoi
Bớt quạnh hiu đằm thắm thế hệ chật chội
Làm động lực khi chân chùn mỏi gối
Trên nẻo đàng muôn lối kiếp nổi trôi.

Bao lâu rồi nụ mỉm cười thiếu hụt bên trên môi
Vì cuộc sống không giống như lòng hy vọng đợi
Những nụ cười mãi xa vời tầm với với
Nên 1 mình cứ thui thủi long dong.

Biết khi nào tôi chẳng nên treo mang
Chữ đắng cay lẫn lộn bẽ bàng phía trên nhỉ
Nơi khóe mi thôi rơi dòng sản phẩm ủy mị
Và cuộc sống nhìn thấy được nụ cười.
Ngay thời điểm hiện tại tôi cảm nhận thấy một mình.

Cô đơn lối anh về
Tác giả: Tùng Trần

Bước đơn độc bên trên lối về quạnh quẽ
Thiếu bóng ai nên đìu hiu giá tiền lùng,
Khi đàng đời tao không thể bước chung
Mùa thu cho tới tưởng nhộn nhịp sầu buốt giá chỉ.

Anh ko trách cứ người thay cho lòng thay đổi dạ,
Mà căn vặn đời sao lại quá đắng cay,
Bao xót xa vời cứ dằng dai theo đuổi hoài,
Chẳng biết đâu là mon ngày kỳ vọng.

Mất em rồi anh về đàng lẻ bóng
Cũng không thể ai coi ngóng đợi hóng,
Giọt mưa rơi hoặc lệ chảy song bờ,
Trên khoé mi vật vờ vĩnh bao kỷ niệm.

Hạnh phúc xưa giờ biết đâu dò la kiếm
Chiếc hít nồng ngọt lịm ở đầu môi
Phố còn phía trên tuy nhiên đang được vắng ngắt em rồi
Lòng tê tái hỡi người ơi với biết.

Có ai không?
Tác giả: Thiên Gia Bảo

Có ai ko cho tới mượn trái ngược tim đi
Để mến yêu tìm tới nhập hoang toàng hoải,
Tôi đơn độc đang được lâu rồi mệt nhọc mỏi
Muốn một phen được niềm hạnh phúc thiệt lâu…

Có ai ko van nài hãy gọi là nhau
Lên bờ môi thơm sực ngọt ngào và lắng đọng đằm thắm ái
Một phen thôi cho tới thời hạn ngừng lại
Tựa vai kề đầy đủ vẹn giấc bình yên…

Có ai ko tôi mượn đường nét vơi hiền
Đôi đôi mắt đẹp mắt nhập tầm nhìn âu yếm
Nếu bờ môi cơ vòng hoa tử niệm
Tôi cam lòng van nài bị tiêu diệt cả ngàn thu…

Có ai ko cho tới mượn hình mẫu ôm hờ
Tôi rét mướt đằm thắm mùa trơ trọi quá
Kìa bàn tay mặc dù còn xa vời lạ
Nắm lấy rồi cũng êm ấm đằm thắm quen…

Có ai ko nhập cơn mơ êm đềm đềm
Viết giùm tôi bài xích thơ tình dang dở
Cuộc đời tôi một trong những phần tư quá nửa
Vẫn một mình vẫn cái bóng riêng biệt mình…

Có ai ko nghịch ngợm trò gọi em – anh
Anh – là ông chồng còn em – thời là vợ
Chỉ hồng tơ kéo bản thân nhập duyên nợ
Để cùng với nhau tiếp cận không còn cuộc đời…

Có ai ko hãy lên giờ giùm tôi
Đừng quan ngại chi bao nhiêu lời nói hoa gió
Nếu đang được coi tình thương yêu là tương đối thở
Thì ai ơi niềm hạnh phúc cho tới phía trên rồi.

Đêm buồn
Tác giả: Trương Như Quỳnh

Đêm thanh tĩnh chỉ bản thân tao đơn lẻ
Nhớ về người thì thầm gọi khẽ thương hiệu nhau
Người biết ko ngọc rớt buốt tim sầu ?
Thầm mơ tưởng phút đầu bản thân hứa hẹn ước .
Đêm yên bình sương giăng lù mù ngấm ướt
Mưa thì thì thầm khêu càng ghi nhớ càng thương
Một bản thân tao thao thức trong cả canh trường
Lòng đơn côi nỗi niềm vương vãi sầu lắng .
Mình gặp gỡ nhau hẳn chi là duyên kiếp
Nhưng yêu thương xa vời đem điệp khúc bi ai
Nỗi ghi nhớ nhung nhập tối vắng ngắt canh dài
Tim e lệ bóng hình ai đậm đà !!!

Đêm buồn mỏi mệt
Tác giả: Tâm Nguyễn

Đêm ướp đông trăng đắp điếm mây lên đường ngủ
Để hồng trần buông mùng rủ tối đen
Bước chân ai vội vàng dò la lối quen
Như tổn thất vết lưu giữ mùng đen thui cô quạnh

Đêm ko trăng vì như thế sao lập cập run lạnh
Thương ghi nhớ người lòng hưu quạnh xa vời xôi
Gió lay lắt ru hồn thả buông trôi
Hạt sương ứ đọng buốt bờ môi bại liệt dại

Đêm đơn độc mong đợi xuân quay về cô đơn
Như từng hóng cũng chỉ bên trên thời gian
Người ra đi trái tim nhằm nhừ tan
Đời phái đẹp khách hàng lòng hoang toàng tàn dông tố bụi

Kiếp phong tía đôi tay trần trụi
Tóc mất màu bám Trắng vết mờ do bụi sương đêm
Mắt xa tít mong muốn dò la địa điểm giá buốt êm
Sao lạc mãi đằm thắm trời tối mỏi mệt nhọc.

Thương thầm
Tác giả: Chữ Văn Hoà

Người phụ nữ anh thương thì thầm năm ấy
Cho lòng anh biết bao nhiêu ghi nhớ nhung nhiều
Anh mong muốn bản thân được gọi lấy kể từ yêu
Sao khó khăn vậy vị một điều anh nhát
Những chiều hè nghe giờ ve sầu ca hát
Cành phượng hồng nhạt phai nắng và nóng oi nồng
Lúc chia ly em còn ghi nhớ hoặc không
Dòng lưu cây viết được lồng nhập trang vở
Những năm mon xa cách anh cực kỳ nhớ
Anh thương thì thầm một thuở áo nhiều năm ơi
Ước gì phía trên của ngày cơ một thời
Anh tiếp tục trình bày những lời nói yêu thương em nhất
Bởi tình anh yêu thương em là chân thật
Thời gian ngoan nhiều năm thực tế chỉ lặng câm
Nhớ về em anh lặng lẽ âm thầm
Và em đang được thoát khỏi tầm với với
Em đang được với cùng 1 tình thương yêu thương mới
Hạnh phúc nhập em phơi bầy phới tương lai
Để lại nhập anh những giờ thở hoài
Thương thì thầm nhé nhằm tối nhiều năm đơn lẻ.

Mời chúng ta xem thêm thêm thắt 🌻Thơ Tình Rầu Về Tình Yêu🌻 Cạnh Cạnh Thơ Về Nỗi Rầu Giấu Kín

Các Bài Thơ Về Rầu Cô Đơn Bất Hủ Nhất

Hãy nằm trong hiểu và cảm biến từng dòng sản phẩm thơ nhập Các Bài Thơ Về Rầu Cô Đơn Bất Hủ Nhất tại đây.

Cảm giác
Tác giả: Trúc Thanh

Ôi cảm hứng đơn độc, buồn, ngán lạ
Nhìn xung quanh bản thân sau vớ cả…còn ai?
Chỉ riêng biệt tao thực hiện chúng ta giờ thở dài
Hỏi tri kỷ…có hoài là tri kỷ.

Trong cuộc sống thường ngày bộn bề nhiều suy nghĩ
Chợt rùng bản thân một cảm hứng ko tên
Còn lại gì khi tao vốn liếng lênh đênh
Đời quay quồng người quên tao cực kỳ vội

Ôi ngại lắm những khoảnh khắc rảnh rỗi rỗi
Sợ tối nhiều năm tựa gối nghĩ về bâng quơ
Nghe tâm tư tình cảm trống vắng cho tới ko ngờ
Nghe tim óc giá tiền trơ trơ như sỏi đá́.

Có những khi thấy bản thân như gục ngã
Những nợ đời cố trả mãi ko xong
Nước đôi mắt rơi cho tới nhẹ nhàng chỗ bị thương lòng
Để mai sáng sủa tao không thể nên khóc.

Đắp mộ cuộc tình
Tác giả: Chưa rõ

Hôm ni là ngày giỗ cuộc tình mình
Anh về thăm hỏi nấm mồ chôn kỷ niệm
Con đàng yêu thương vẫn tràn đầy hoa tím
Chợt bâng khuâng khơi dậy chuyện của lòng…
Ở điểm ấy em niềm hạnh phúc lắm không
Có còn ghi nhớ thời nay chiều năm cũ
Mình hò hẹn bên dưới sản phẩm cây xanh đổ
Nói muôn thuở yêu thương mãi cùng nhau thôi…
Định mệnh ko cho tới nhị đứa trở nên đôi
Mình chia ly một chiều mưa tầm tã
Rồi em trở về phương trời xứ lạ
Anh héo sầu như cái lá cô đơn… cô đơn
Em rời khỏi lên đường đem nửa miếng tâm hồn
Anh ở lại 50% hồn tan vỡ
Trách Cao Xanh ko cho chính mình duyên nợ
Lụy trần ai gieo cảnh thế nhân sầu…
Em với ghi nhớ ngày giỗ cuộc tình nhau
Thắp tâm nhang khơi lệ lòng giây phút
Rồi ca bài xích rất lâu rồi tao vẫn hát
Để gọi về tiễn biệt biệt loại đang được qua…

Cũng lâu rồi
Tác giả: Tùng Trần

Cũng lâu rồi, quên cảm hứng yêu thương ai,
Cái tóm tay nhập chiều nhiều năm bóng té,
Hay vị tình Output đầu ra lên đường vội vàng,
Tiếng em ơi đã và đang quên lãng dần dần.

Cũng lâu rồi, dạ chẳng chút bâng khuâng,
Chẳng cuốn cuồng từng phen ai giận hờn,
Cũng không thể ghi nhớ nhị kể từ van nài lỗi,
Bởi dòng sản phẩm đàng ngược lối những bước đi.

Thế sự
Tác giả: Chưa rõ

Thiên hạ đa đoan chuốc lấy phiền
Nhân tình thế thái lắm hòn đảo điên
Lương tâm không khách hàng lương lậu bổng
Đồng chí thua thiệt xa vời những đồng xu tiền.

Tôn sư trọng đạo trở nên xa vời xỉ
Cứu nhân chừng thế hóa vô duyên
Thủ thông thường thủ phận qua chuyện ngày tháng
Vô vi phấn chấn thú cảnh điền viên.

Đường đời muôn nẻo biết về đâu
Thế sự hòn đảo điên rượu giải sầu
Phụ tử phu thê thời cơ hội biệt
Thân vị huynh đệ bao nhiêu tương giao phó.

Nghĩa nhân liêm chủ yếu nào là ai giữ
Tài lộc lợi danh lắm kẻ cầu
Khinh trọng tán tụng chê tùy mồm thế
Tín trung hiếu lễ lấy thực hiện đầu.

Cuộc đời ngán nản
Tác giả: Ttbn

Rượu ngấm nhập tim tiếp tục giá buốt lòng?
Hay càng buốt giá tiền đằm thắm trời đông?
Hay là toàn bộ niềm nhức khổ
Sẽ chực trào tuôn nhạt nhẽo má hồng?

Hãy xối cho tới tôi chén rượu đầy
Tôi cần được tu nhằm còn say
Để tôi ko nên là tôi nữa
Đừng làm cho tôi tỉnh nằm mê này.

Tôi mong muốn gạt bỏ kiếp thực hiện người
Thân tàn ma mãnh ngu, kẻ tàn hơi
Là tôi, Chắn chắn lẽ là tôi đó
Chán chán nản còn phía trên đằm thắm khu đất trời.

Chất rượu ngấm dần dần nhập trí não
Vô tình đập vỡ chén ly bôi
Quanh tôi trời khu đất cuồng điên quá
Gục xuống, tai nghe rợn giờ cười

Cười hoàn thành rồi khóc với đê mê
Chập chờn say tỉnh đằm thắm hoang toàng khê
Và nhập toàn cầu vô hình dung ấy
Hồn bỗng nhiên cất cánh xa vời chẳng mong muốn về.

Ừ thì phân chia tay
Tác giả: Phuc Hung

Ừ thì phân chia tay…
Tôi ngậm ngùi cù bước
Giấu kín nhập tim giọt lệ buồn
Anh đâu khóc tuy nhiên em ơi ko ngăn được

Xem thêm: muốn dậy lúc 5h sáng thì ngủ lúc mấy giờ

Nỗi uất ức cứ đè nén.
Ừ thì em trình bày thực hiện chúng ta của nhau nhé
Nhưng anh hiểu vấn đề đó sẽ không còn thể
Vì nhập đồng đội mãi là tình yêu

Em trình bày chúc anh tìm kiếm được tình nhân tốt
Nhưng em đâu hiểu người ấy đó là em
Anh dò la rồi và giờ đả tuột ngoài tầm tay
Thì dò la đâu người rộng lớn em được chứ

Chia sẻ thêm thắt cho chính mình 🍒Thơ Rầu Tâm Trạng 🍒 Cạnh Cạnh Thơ Về Nỗi Rầu Giấu Kín